02:41 ICT Thứ tư, 21/11/2018

Trang chủ » Tin tức » Sinh viên - Giới trẻ

Nếp gấp thời gian

Thứ hai - 09/09/2013 00:23
Nếp gấp thời gian
Phố vắng chiều nay có cơn mưa nhẹ, se se về chút gió heo may. Mưa ngày xưa không giống hôm nay, vẫn mãi mãi là cơn mưa thoáng. Vẫn nhẹ tênh như tình yêu không tính toán. Cảm giác buồn nhưng nghe rất bình yên... Mưa ngày xưa chỉ vui khi có một người bên cạnh. Không bộn bề. Không suy nghĩ. Chút tự kỷ trầm tư. Mưa hôm nay, không ai bên cạnh.

Rồi thời gian cứ nghiêng mình chạy theo những cơn mưa nắng, như vệt màu loang lổ, như lá úa rơi rụng trải dài, như màu của đất nhàn nhạt trống trơn, tất cả chẳng gợi lên chút ấm áp nào.

Đêm vắng chợt về ta để lại hết ngoài thềm, nên trong kiếm tìm ta chỉ thấy bầu trời đêm trải dài bất tận. Nhắm mắt lại để ngày xưa ngủ yên, cho những muộn phiền tan đi trong hoài niệm. Ngày xưa chợt khép lại với giọt nước mắt chưa kịp lăn trên má.

Tuổi mộng mơ trong vết khắc tình yêu sẽ không bao giờ phai nhạt. Mọi thứ đến và đi đều là duyên cớ không tên. Ta muốn sống như ngày xưa với đôi tay đón từng hạt mưa, tia nắng long lanh. Bao nỗi buồn con gái ta đều để lại đây, bên gốc cây bàng rũ lá màu đỏ thắm, bên chiếc ghế đá buồn bã cô độc. Như chờ những bước chân ra đi không còn quay trở lại, như chiếc ô kia không còn ai đón lấy che giùm.

Giá như thời gian không pha màu cũ kĩ, để giọt nắng sau cơn mưa không hanh hao, tàn tạ trên xác lá bàng đỏ sẫm. Thời gian! Con người nào có ai chống chọi nổi với thời gian. Mọi thứ chợt hóa thành già nua xưa cũ, vệt mực nhòe đi bên trang giấy trổ vàng và nếp gấp tình cảm cũng vơi như một khoảng lặng dài.

Sáu tháng, tầng 3 tập cho ai đó quen với tiếng rì rầm của xe cộ. Theo kiểu ồn ã của một ngôi nhà mặt phố. Sáng, trưa, khuya tối gì thì âm thanh ấy cũng không chịu đi ngủ. Chỉ có khác nhau một chút về cường điệu. Sáng sớm và đổ chiều thì nhiều tiếng còi hơn. Inh ỏi hơn. Đêm khuya thì dễ dàng nhận ra tiếng xào xạc của mấy anh chị lao công. Thất thanh hơn với tiếng còi báo động cứu thương, cứu hỏa. Dần quen, đã quen.

Đêm tháng Tám...

Loãng và se se, áp thấp nhiệt đới loanh quanh phố thị...

Đôi khi, gió rít qua khe cửa sổ khiến thanh âm của đêm lay động.
 
Mưa...
 
Cơn mưa ngày đã tạnh, để lại đêm một không gian không còn đặc quánh. Tiếng điện thoại vài tháng nay cứ rung bần bật giữa khuya để tiếng thì thầm tan vào đêm vắng. Ừ thì mình chẳng phải tâm lý gì nhưng mình là loại bạn chịu khó kiên nhẫn... nghe.
 
Trộm nghĩ, tháng Sáu mùa mưa đã đi qua từ khi nào chẳng rõ, tháng Bảy ẩm ướt với những đợt áp thấp nhiệt đới, những cơn mưa rả rích suốt ngày của những ngày cuối tháng Bảy khiến một ngày dường như dài ra thêm. Tháng Tám vẫn là những chuyến mưa rầm rập đi qua thành phố, nét thoáng buồn trên những gương mặt cũ đã quen, bất chợt muốn òa khóc khi thấy chị một mình tư lự…
 
Đã đến cái lúc mà ngay cả người trẻ đôi mươi cũng muốn thu mình về trong những nếp gấp thời gian, thì chẳng biết những người lớn tuổi họ nghĩ gì còn tranh chấp thiệt hơn với Chúa. Dừng lại một chặng đường đôi chút bình yên, Mỹ Yên lại sôi động như biển Đông ngày gặp bão. Ồn ào và tang tóc. Đau đớn thay. Khổ cho thế hệ trẻ biết soi tấm gương nào mà vững chân trong xã hội khi chân lý cũng không tên dưới đòn roi.
 
Tháng 9, những mầm non đang đâm chồi kết nụ. Lòng con trẻ hớn hở ngày tựu trường. Tân sinh viên hứng thú ngày nhập học. Thật không tưởng nếu con trẻ cũng hình dung sự tranh chấp và cướp bóc là niềm vui ngày mai của màu áo xanh. Hi vọng còn gì nơi những đòn côn, hơi cay. Màu xanh cũng còn gì là tươi mới khi lem luốc màu đỏ đã thấm dần.
 
Ta chẳng trách người ta ai nghĩ sai về Chúa, cũng chẳng trách việc dùng cường quyền để tỏ vẻ uy nghiêm. Người ta có thì dùng thôi. Chỉ trách sao nếp thời gian lại gấp lên trí não những tù túng bon chen. Để mà chen lấy những thứ đã thuộc về mình từ lâu rồi… 
 
Thiên thiên
 

Nguồn tin: Cộng đoàn Vinh

Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn