10:33 ICT Chủ nhật, 26/03/2017

Trang chủ » Tin tức » Tâm sự - Chia sẻ

Một nửa…

Một nửa…

Cuộc sống ngày càng ít đơn giản. Điều này không khó để nhận thấy từ quan sát chính môi trường sống, từ những cuộc gặp gỡ, từ phương tiện truyền thông. Trong những lát cắt cuộc đời ấy, vẫn đau đáu trong tôi hình ảnh Cộng đoàn Vinh.

Don Bosco trong tôi, là cuộc tình mãi còn đau

Don Bosco trong tôi, là cuộc tình mãi còn đau

Lúc còn trẻ, thất bại lê bước qua dăm ba cuộc tình, chúng ta cho rằng mình có quá nhiều nỗi đau, quá nhiều mất mát. Đến một ngày, khi trái tim được sưởi ấm bởi một trái tim khác, những nỗi đau kia đều phai nhạt. Khi nhắc lại, chúng ta chỉ mỉm cười, vì chúng ta không còn đau nữa. Hết yêu là hết đau! Nhưng có một cuộc tình, dù cách bao xa hay bao lâu, nỗi đau ngọt ngào của nó vẫn luôn ngự trị và hiện hữu. Nhiều năm sau, nếu có ai hỏi “Niềm đau của bạn là gì?”, có lẽ những hình ảnh của “Don Bosco” vẫn sẽ hiện lên trong tâm trí tôi, rõ ràng và xinh đẹp như thể bao nhiêu năm về trước. Và sẽ vẫn còn đau, đau mãi… bởi chẳng thể hết yêu!

Cộng đoàn Don Bosco: Đôi dòng trước Đại hội...

Cộng đoàn Don Bosco: Đôi dòng trước Đại hội...

Thực sự bây giờ, những dòng này không biết có phải để dành cho một cuộc thi không nữa. Cũng muốn viết gì đó, “nhỏ” thôi, không phải vì lợi ích hay phần thưởng cá nhân, nhưng là vì tình yêu dành cho cộng đoàn.

Cộng đoàn Vinh: Bước ngoặt của tôi

Cộng đoàn Vinh: Bước ngoặt của tôi

Có ai đó đã nói rằng cuộc đời giống một cuộc chạy đua marathon và mỗi người chúng ta là một vận động viên. Đồng hồ sẽ không dừng lại ở bất cứ tích tắc nào để chờ một ai, nó dần dần mang theo toàn bộ tuổi trẻ, cả những trang nhật kí đẹp của tuổi thơ cũng sẽ trở thành một khoảng lặng, vang lên âm ỷ suốt cuộc đời ta. Trên đường đua khốc liệt, mỗi người phải cạnh tranh để chiến thắng tất cả. Chiến thắng tội lỗi, sự tham lam, lòng thù hận, chiến thắng tiền tài danh vọng và biết bao nhiêu ngã rẽ bày ra trước mắt.

Chào đón CĐV_K8 - Những phút giây bùng nổ

Chào đón CĐV_K8 - Những phút giây bùng nổ

"Nối kết nối kết tình thân, nối kết nối Giêsu với cuộc đời". Câu hát đó đến bây giờ vẫn nằm trong tâm trí tôi, và buổi gặp mặt Tân sinh viên vào ngày 11/09/2015 trong chuỗi chương trình chào đón khoá 8 CĐV đã thể hiện được đúng tinh thần ấy: bùng nổ và đầy cảm xúc.

"Cơn nghiện!"

"Cơn nghiện!"

Tuổi trẻ, ai rồi cũng có cho mình những "cơn nghiện": nghiện chơi, nghiện ăn, nghiện ngủ, nghiện cô gái tóc dài lớp bên, nghiện chàng trai biết đánh guitar cạnh nhà… Nghiện – tức là thích, rất thích…

Vĩnh biệt Maria Phạm Thị Oanh - Đóa huệ trắng khiết trinh

Vĩnh biệt Maria Phạm Thị Oanh - Đóa huệ trắng khiết trinh

Nhiều người bị ám ảnh bởi khuôn mặt hãm tài của gã sát thủ Nguyễn Văn Tiến. Nhìn kẻ thủ ác, một số đông dư luận phẫn nộ kêu án tử hình luôn không cần phải xét xử.

Phaolô, nước mắt nay trở lại...

Phaolô, nước mắt nay trở lại...

Ngày hôm qua bao giờ cũng có chuyện cổ tích của riêng nó, cũng bắt đầu bằng hai chữ “ngày xưa” đầy sức thôi miên và hấp dẫn, chỉ lối cho chúng ta men theo lối cũ với những nỗi niềm tĩnh lặng mà xô bồ, để trở về miền đất mang tên “kỉ niệm”. Nhưng dù miền đất ấy có chia đôi hai bờ quá khứ và hiện tại, thì trong tâm khảm mỗi người chúng ta, cái tên Phaolô sẽ chẳng bao khuất bóng...

Nhớ...

Nhớ...

Cô nàng tháng 6, trầm tư, lặng lẽ chất chứa đầy yêu thương...

Một mình con với Chúa

Một mình con với Chúa

Những ngày này, con như không kìm nén được nỗi niềm trong con nữa, Giêsu ạ. Con ước ao vô cùng. Con khao khát Chúa vô cùng. Con tim con cứ loạn nhịp mà thời gian của con thì vẫn còn. Con đã phải kìm nén cái cảm xúc nhìn người ta hân hoan đi lễ, nhìn người người háo hức trở về bên Chúa mà con lúc nào cũng bị chôn vùi trong đống bài tập và mớ lí thuyết dày đặc. Mỗi lần như thế, nước mắt con lại trào ra và khát khao tự do trong con lại như thiêu đốt. Phải chăng vì bộn bề và mệt mỏi mà con muốn ra đi? Phải chăng tình yêu con là không thật?


Các tin khác

1, 2, 3 ... 38, 39, 40  Trang sau